Phải dùng đến từ “ghiền” mới lộn tả phần nào tình trạng say mê kỳ cục trong vài năm đầu đời của lũ nhóc tỳ này. Đứa thì mút ngón tay ngon lành, đứa thì mân mê trái tai, đứa thì khoái khi được dùng khăn tay quẹt qua quẹt lại trên mũi nó mà không biết chán. Thằng H con anh T thì mê cái khăn hôi hám, thằng Đ con anh Ch thì đứng ngồi chỗ nào cũng mân mê sợi dây lưng quần; con L.N hồi nhỏ thì mê sờ tóc, con K.H thì vừa mút tay vừa sờ cái mền bất hũ cũ mèm của nó… những cái tật kỳ cục chịu không nổi!

Nhiều bà mẹ chịu thua, không hiểu sao tụi nó lại mê cái gối dơ bẩn như vậy được? Sao nó lại thích cái mền hôi hám như vậy? Rồi bà đem giặt phơi hoặc thay áo gới mới cho bé, thế là bé khóc suốt ngày, nhất định đòi cho được cái cũ quen thuộc. Có khi đi đâu xa cũng phải nhớ mang theo các “phụ tùng” đó cho nó. Tình trạng này thường không lâu. Phần nhiều bé bỏ khi được một, hai tuổi, nhiều khi đến bốn tuổi bé mới dứt được.

Các nhà y học và tâm lý trẻ nhỏ tuy không hoàn toàn đồng ý với nhau về nguyên nhân của hiện tượng kỳ lạ này của trẻ con, nhưng đều cho những thói quen đó là bình thường, có tính cách sinh lý chứ không coi là bệnh, và vì thế khuyên ta không nên quá lo âu, bực mình hay phản ứng quá mạnh mẽ với trẻ nhỏ vì điều đó có thể dẫn đến nhiều tai hại. Có bà mẹ đã buộc chặt khuỷu tay con mình lại để bé không đút được ngón tay vào miệng nữa, bà khác thoa dầu lên ngón tay bé thường nút. Kết quả là, bé bứt rứt khổ sở nhưng sau đó khi tay hết đắng, khi mở dây buộc ra, bé lại mút tay và lần này thì càng mạnh hơn so với thường lệ.

Lấy trường hợp trẻ bú tay làm điển hình, thường trẻ sẽ mút ngón tay cái, ta hay cho đó là một thói quen xấu và tìm mọi cách để ngăn cấm trẻ. Thật ra nguyên nhân có thể rất đơn giản: trẻ mút ngón tay vì trẻ chưa bú sữa mẹ đã thèm. Bú là một bản năng. Bé sinh ra đã biết bú và bản năng này cần được thỏa mãn, nếu không thì bé sẽ tự mút tay mình. Người ta nhận thấy rằng những bé bú sữa mẹ ít bú tay hơn những bé bú sữa bột, sữa bò… Vì bú sữa mẹ bé được tự do bú bao lâu tùy thích, khi hết sữa rồi bé vẫn bú chơi một lúc nữa cũng được. Còn trường hợp bú bình, có cân lượng nhất định, khi bú xong hết bình là bé vứt bình đi vì nếu bú ráng thêm, bé chỉ mút hơi và sẽ bị sình bụng, đau bụng. Khi thấy bình sữa bò cạn, người ta sẽ lấy bình sữa ra và như vậy bé bú chưa đã…

Ông David Levy quan sát thấy những bé bú cách hai giờ một lần sẽ ít bú tay hơn bé bú cách khoảng ba bốn giờ một lần. Để chứng tỏ bú là một bản năng, ông làm thí nghiệm: ông nuôi một đàn chó con, dùng ống nhỏ giọt cho chó con uống sữa, không cho bú. Những chú chó vẫn lớn nhưng vì không thỏa mản bản năng bú, chúng đành mút chân, liếm lông…

Mút tay còn do thiếu tình âu yếm, thân yêu của mẹ. Những bé bú sữa mẹ ít bú tay có lẽ một phần cũng vì có được tình thương yêu đầy đủ. Bé được mẹ nâng niu âu yếm, ôm vào lòng mỗi khi cho bé bú sữa, nói chuyện đùa giỡn với bé. Để ý, ta cũng thấy những lúc bé buồn, bé thường bú tay nhiều hơn. Bị rầy, bị mắng, bé khóc thút thít và bú tay cho đỡ tủi. Bé cũng có thể bú tay vì ganh tị… Một bé đã hết bú taycó thể bú trở lại khi thấy mẹ lo lắng, săn sóc đứa em mới sinh hơn mình. Trong các trường hợp này, bú tay là nguồn an ủi lớn lao của bé…

Như vậy, tùy trường hợp, ta “chữa” hay tránh cho bé tật bú tay này. Điều quan trọng là không nên bực mình hay lo lắng quá đáng. Nếu có thể được, ta cho bé bú sữa mẹ, không những vì những lý do đã nói ở bài sữa mẹ, ở đây ta còn thấy chỉ có bú sữa mẹ mới thỏa mãn bản năng bú của bé và bé mới được thỏa mãn cả nhu cầu yêu thương. Nếu bé bú sữa bò, cần chú ý soi núm vú vừa đủ để bé bú lâu chừng 10 phút mỗi bình, đủ lâu cho bé khỏi ghiền bú, cũng có thể tăng hai giờ rưỡi bú một lần vì bé có thể bỏ bú tay. Nên thay núm vú mới khi núm vú cũ đã quá rộng làm sữa xuống mau. Nếu bằng những cách này, mà không khỏi, ta đành cho bé bú núm vú cao su vậy, vì như vậy còn tốt hơn là bú tay.

Trường hợp bé đã lớn hơn một tuổi còn bú tay vì buồn… thì nên để ý săn sóc bé nhiều hơn, thể hiện tình yêu thương nhiều hơn. Trong mọi trường hợp không bao giờ nên dùng những biên pháp mạnh với bé như buộc tay, thoa ớt, toa dầu lên ngón tay bé. Vì như thế là vô ích mà thậm chí còn có hại cho bé. Ta ngăn chặn bản năng của bé không dễ mà khiến bé chịu nhiều ảnh hưởng tâm lý tai hại về sau.

Tóm lại, các tật ghiền của bé đều rất thông thường, tự nhiên sẽ khỏi, không nên cau mày, không nên giận dữ, nhất là đừng ngân cấm bé bằng những biện pháp mạnh.

Comments

comments